Cội nguồn truyền thừa và phương pháp tu trì của Thiền Tông



Cội nguồn truyền thừa và phương pháp tu trì của Thiền Tông
Nghe và tải mp3 trên Google Drive
Đọc và tải PDF tại đây:
Sơ lược tiểu sử thiền sư Nguyệt Khê: Sư húy Tâm Viên, hiệu Nguyệt Khê, họ Ngô, tổ tiên là người Tiền Đường tỉnh Triết Giang, lập nghiệp ở Côn Minh tỉnh Vân Nam, truyền được ba đời đến Sư, cha là Tử Trang, mẹ là Lục Thánh Đức, sanh được năm con, Sư là út. Năm 19 tuổi, Sư quyết chí xuất gia xiển dương chánh pháp, hồi nhỏ cha mẹ đã đính hôn cho Sư, Sư kiên quyết không lấy vợ. Vào năm ấy lễ Tỉnh An hòa thượng ở nơi đó xin xuống tóc thọ đại giới. Vừa xuất gia đã tinh tiến dũng mãnh, nơi Phật tiền đốt hai ngón út và áp út tay trái, cùng cắt miếng thịt to bằng bàn tay, trên đó đốt bốn mươi tám liều cúng dường Phật, phát ba đại nguyện: 1. Chẳng ham ăn ngon, mặc đẹp, siêng tu khổ hạnh chẳng bao giờ lui sụt. 2. Tham duyệt khắp tất cả kinh điển, khổ công tham cứu. 3. Đem hết sở đắc diễn giảng chỉ dạy để quảng lợi quần sanh. Mỗi ngày trừ việc xem Kinh ra, Sư còn tụng Phật hiệu năm ngàn tiếng, luôn tụng Hoa Nghiêm, Niết Bàn, Lăng Nghiêm. Lúc rãnh rỗi có khóa lễ bái kinh Viên Giác, Sư ông của Sư bảo rằng “Tu như ngươi thì tại gia cũng được, cần gì phải xuất gia! Chẳng cần hiện Tăng tướng, cần phải chuyên tu pháp môn hướng thượng (Tổ sư thiền) mới là việc lớn bổn phận người xuất gia”, rồi dạy khán thoại đầu “Muôn pháp về một, một về chỗ nào?” và trao cho Truyền Đăng Lục, Ngũ Đăng Hội Nguyên, Chỉ Nguyệt Lục; Sư xem qua có cái biết có cái không. Sư rất thích Lâm Tế Ngữ Lục, nhưng cách dụng công như thế nào vẫn còn chưa rõ. Sư về sau theo Ngộ Tham pháp sư học giáo lý của các tông Thiên Thai, Hiền Thủ, Từ Ân. Năm 22 tuổi liền ra giảng kinh thuyết pháp, thính giả rất đông. Đáp lời mời của Pháp hội Lăng Già ở Nam Kinh, Sư thị chúng rằng “Chúng sanh bản lai là Phật, chỉ vì vọng niệm vô minh nên không liễu thoát sanh tử được, nếu phá một phần vọng niệm vô minh thì được chứng một phần Pháp thân, vọng niệm vô minh phá hết thì Pháp thân hiển lộ”. Bấy giờ trong Pháp hội có Tôn túc Khai Minh hỏi rằng: Nếu vọng niệm vô minh từ ngoài đến, không có dính dáng gì với ông thì cần gì dứt nó? Nếu vọng niệm từ bên trong sanh ra, ví như nguồn suối luôn luôn có nước chảy, dứt rồi lại sanh, sanh rồi lại dứt, đến khi nào mới hết! Tu hành như thế thật chẳng có chỗ đúng! Vọng niệm dứt là Phật tánh, vọng niệm khởi là chúng sanh, vậy thành Phật cũng có luân hồi ư? Sư không trả lời được. Lại hỏi tiếp: Pháp sư chưa từng minh tâm kiến tánh, trong Kinh chẳng có những lời này, những lời này là có được từ các chú giải; người kiến tánh chú giải thì chẳng sai, người chưa kiến tánh chú giải nói Nam ra Bắc, lôi Đông bỏ Tây, thị phi điên đảo có phải không? Sư đáp: Phải. Sư đảnh lễ Tôn túc và trình lời nhà Phật học nói về “Dùng cách nào mới có thể minh tâm kiến tánh?” Tôn túc bảo: Lời này Pháp sư nên đến hỏi Tông sư Thiết Nham ở Ngưu Đầu Sơn là người đã chứng ngộ. Ngay đêm ấy, Sư đến hỏi Thiết Nham rằng: Lão Hòa thượng ở đây làm gì? Nham bảo: Mặc áo, ăn cơm, ngủ nghỉ, dạo núi, ngắm sông. Sư nói: Đáng tiếc cho sự uổng qua ngày tháng của Ngài! Nham nói: Ta uổng qua thì được, nhưng ngươi không thể học ta uổng qua. Nếu ngươi đến được miếng điền địa kia thì cũng có thể học ta uổng qua vậy! Sư nói: Thế nào là miếng điền địa kia? Nham dựng một ngón tay lên. Sư đáp lại: Con không biết! Sư hỏi “Hiện nay con đem vọng niệm dứt sạch, chẳng trụ hữu vô, vậy có phải miếng điền địa kia không?” Nham bảo: Không phải, đó là cảnh giới vô thỉ vô minh. Sư hỏi: Lâm Tế tổ sư nói đó là hầm sâu đen tối của vô minh thật đáng sợ, có phải vậy không? Nham bảo: Phải. Sư trình câu nói của nhà Phật học về: Dùng cách nào mới có thể minh tâm kiến tánh được? Nham bảo: Ngươi chớ nên dứt vọng niệm, nên dùng nhãn căn nhìn thẳng vào chỗ hầm sâu đen tối chẳng trụ hữu vô ấy, đi, đứng, nằm, ngồi chẳng được gián đoạn, khi nhân duyên đến, “ồ” lên một tiếng, hầm sâu đen tối của vô minh tan rã thì được minh tâm kiến tánh. Sư nghe lời này như uống nước cam lồ, từ ấy ngày đêm khổ tham, hình dung tiều tụy, ốm như cây củi, một đêm nghe tiếng gió thổi lá cây ngô đồng thì hoát nhiên chứng ngộ, mồ hôi như tắm, rằng “ồ” là vậy là vậy! Mấy ngày sau Sư đến Thiết Nham, nói: Chẳng cầu pháp môn dụng công, chỉ cầu lão Hòa thượng ấn chứng. Thiết Nham đưa cây gậy lên ra thế đánh hỏi Sư rằng: Tào Khê chưa gặp Hoằng Mai, ý chỉ như thế nào? Sư đáp: Lão Hòa thượng muốn đánh người. Thiết Nham lại hỏi: Sau khi gặp ý chỉ như thế nào? Sư vẫn đáp rằng: Lão Hòa thượng muốn đánh người. Nham gật đầu. Sư đem sở ngộ trình Thiết Nham. Nham bảo: Ngươi chứng ngộ rồi, nay ta ấn chứng cho, ngươi có thể đem Truyền Đăng Lục để ấn chứng thêm. Đại sự ngươi đã xong, có nhân duyên thì thuyết pháp độ sanh, chẳng nhân duyên có thể tùy duyên qua ngày.

#CộiNguồnTruyềnThừa #ThiềnSưNguyệtKhê #ThiềnTông #TổSưThiền

Nguồn: https://socialclubhub.com/

Xem thêm bài viết khác: https://socialclubhub.com/giai-tri/

Article Categories:
Giải Trí

Comments

  • https://youtu.be/wIUBP527hh8

    168 Channel July 4, 2020 10:10 am Reply
  • Cho cháu hỏi nội dung truyền thừa này là nam tông hay bắc tông?

    Lockheed Martin July 4, 2020 10:10 am Reply
  • A di đà phật

    Nhân Hà July 4, 2020 10:10 am Reply
  • Có một người nhắm mắt lại rồi suy nghĩ tưỡng tượng đang ăn me. Anh ta cảm nhận được vị chua của me nhưng cảm giác nầy thì huyễn hóa. Lại có người cầm trái me thật đưa vào miệng nhai. Anh ta chẳng cần suy nghĩ gì cả nhưng vẫn nhận ra ngay được vị chua. Đây còn gọi là trực chỉ nhân tâm kiến tánh thành Phật

    Trang Ha July 4, 2020 10:10 am Reply
  • Thời nay ít ai lãnh Hội nổi ngữ lục này

    Yin Moon July 4, 2020 10:10 am Reply
  • Rất hay

    Bảongyuên Truongphap July 4, 2020 10:10 am Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *